Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

[NEWS].

JUMP KAIHO MAGAZINE NO.32 YAMADA RYOSUKE
[Dạo này tôi được truyền thụ khá nhiều chuyện] Bạn bè dạy tôi cách tiến công chiếm đóng trong game. Lúc đang lên game nếu như chỗ gì không hiểu, tôi sẽ không nghĩ là mình giải quyết nó một mình đâu, mà tôi sẽ lập tức cầu cứu ngay (cười). Bởi vì một mình tôi nghĩ cách rất tốn thời gian, tôi sẽ hoàn toàn không do dự mà chọn đường tắt nhanh nhất hết sức có thể. Bây giờ trước mắt thời gian cá nhân của tôi đều đổ vô game hết rồi. Hình như đến mức nằm mơ tôi còn mơ thấy game nữa mà (cười). Chinen thường dạy tôi mấy kiến thức liên quan bên đó. Dạo trước, lúc còn chơi game trực tuyến, vì đăng ký tài khoản không được nên tôi sốt cả ruột, úc đó toàn thân toát cả mồ hôi luôn, Chinen nhanh tìm kiếm một hồi “À, vốn là như vậy à!”, sau đó cậu ấy giúp tôi giải quyết vấn đề (cười). Theo bạn theo bè mà, Chinen ở lại học cách tiến công trong game luôn, lần sau thì tôi đến dạy cho Keito. [Sau khi thành người lớn rồi, vẫn cần phải học sao?] Sau khi trưởng thành, hình như rất ít khi tôi có cơ hội học hỏi từ ai đó chuyện gì, thành ra tôi chỉ có thể tự mình thể nghiệm, rồi ghi nhớ lấy. Cho nên nói lúc còn là học sinh nhận được sự giáo dục thì phải học tốt mới được. Mà tuy nói vậy chứ tôi ghét học lắm (cười). [Chuyện bây giờ tôi muốn học và chuyện tôi muốn hiểu rõ] Chỉ là game thôi (cười). Tôi vốn không thích người ta dạy bảo mình điều gì, cho dù thứ đó tôi muốn học đi nữa, tôi cũng chỉ tự quan sát mà học thôi, ghi nhớ lấy, tự tiếp thu tri thức. Trong quá khứ, sau khi ra mắt tôi luôn cố gắng hết sức học hỏi ca hát hơn nữa. Tôi hát rất tệ…nói thẳng là âm vực điên cuồng luôn. Cho nên mới mới biết mình có cảm giác khủng hoảng. Nói chung là dốc hết sức mà hát, nắm vững được không ít kỹ xảo. [Tôi muốn quay lại một khoảnh khắc nào đó của thời còn đi học] Đó chính là lúc trên xe bus trong chuyến du lịch nghiên cứu hồi năm thứ 3 cao trung (cười). Bởi vì đi Hokkaido nên đoạn đường đi lại tốn rất nhiều thời gian. Ngồi cạnh các bạn học tôi đã nói rất nhiều chuyện, bình thường vốn không nghĩ tới những chuyện như thế này, thế là tôi đã biết rất nhiều chuyện mình không hề biết, đó là khoảng thời gian tôi thấy vui nhất.



Credit : Yamada Ryosuke"8 đồng xu group"
Post : ~Ry Ha~

TV GUIDE

TUẦN SAN TV GUIDE
TỔNG KẾT VỀ THÀNH JUMP
~~~~
Q1: AI LÀ QUỐC VƯƠNG VÀ CÔNG CHÚA CỦA THÀNH JUMP?
Q2: BẠN SẼ ĐÓNG VAI GÌ TRONG THÀNH JUMP?
***Câu trả lời của Ryosuke
A1: Tôi là quốc vương, Keito là công chúa. Bởi vì tính khí cậu ấy rất con gái (cười). Nhưng cậu ấy luôn ủng hộ tôi, ở Ý không có công chúa thấy cô đơn lắm đó.
A2: Lúc nghĩ đến chuyện này, dường như đa số là Yabu-chan hoặc là tôi sẽ đi phía trước, giống như đội trưởng biệt đội tiến công vậy, cho nên nếu như đi đánh trận thì chắc chắn quốc vương sẽ bị trúng bẫy!
***Câu trả lời của Yuto
Yama-chan làm quốc vương và Inoo-chan làm công chúa thì tôi sẽ rất tâm phục!
A1: Nhìn Yama-chan rất có cảm giác của một quốc vương. Con gái làm công chúa rất đẹp, nhưng đó lại là Inoo-chan. Hai người họ rất đẹp, thế nên đổi lại cũng được luôn (cười).
***Câu trả lời của Daiki
Yamada là quốc vương, Chinen là công chúa
A1: Quốc vương là người dẫn đầu luôn đi phía trước mọi người, là hình ảnh tạo nên sự đoàn kết của tất cả mọi người. Từ góc độ “dẫn đầu” mà suy nghĩ, chính là nói đến vai trò của Yamada trong tour diễn kì này đó! Tuy nhiên tôi lại có cảm giác cậu ấy giống hoàng tử hơn (cười).


Credit : Yamada Ryosuke"8 đồng xu group"
Post : ~Ry Ha~

[FAN REPORT 2].

YAMADA RYOSUKE TẠI PHIM TRƯỜNG FULLMETAL ALCHEMIST TẠI VOLTERRA, Ý (PHẦN 2)
Trải nghiệm của tôi ở Volterra : Tôi đã gặp Ryosuke như thế nào…"Tôi đã ghi rõ trên Twitter (các bạn có thể tự do theo dõi tài khoản của tôi @yamadoong/@moonlight nếu như bạn thích), để tôn trọng quyền riêng tư của các staff, những người luôn làm việc chăm chỉ để mọi thứ trong bí mật và tránh khỏi sự soi mói. Mặc dù có hơi đột ngột khi một tờ báo đã chụp lén một số bức ảnh từ phim trường và viết một bản tin tiết lộ bức ảnh khá rõ về tạo hình và phim trường, tôi sẽ không nhắc đến bất cứ thứ gì liên quan đến cảnh quay hay về bộ phim, tôi sẽ chỉ tập trung vào trải nghiệm của tôi về người mà tôi ngưỡng mộ - Ryosuke và làm thế nào tôi gặp gỡ cậu ấy trong một khoảng cách cực gần. Lúc đó tôi nghĩ đây là cơ hội tuyệt nhất và tôi sẽ thẳng thắn chia sẻ với người khác, những ai không có được cơ hội giống như tôi. Tôi muốn giúp các bạn được sống trong giấc mơ của tôi, vì vậy tôi sẽ bắt đầu câu chuyện!" "Tôi sẽ viết bản tiếng Nhật cho fan Nhật. Xin lỗi vì cái này toàn bằng tiếng Anh!" ~~~~~~~~ 7/6/2016 Chắc không ai biết tôi đâu, tôi đang sống và học đại học ở Venice, nhưng quê nhà tôi ở Tuscany, từ quê nhà tôi đến Volterra khá gần. Khi tôi nghe tin đồn có vài bộ phim sẽ quay ở Volterra và trong số đó có thông tin phim Fullmetal Alchemist sẽ quay tại Ý và trong thời gian này, những hoài nghi của tôi đã được cung cấp và xác nhận bởi một số người bạn. Tôi quyết định đi đến đó và liên lạc với một vài người bạn đi cùng. Bởi vì tất cả chúng tôi đều là fan của JE nên chúng tôi đều biết những luật lệ khắc khe của nhà JE. Hầu hết giới truyền thông và văn hóa Nhật đều xem trọng sự riêng tư, vì vậy chúng tôi đã thỏa thuận là sẽ không tiết lộ tin tức ra ngoài trước ngày công chiếu. Vì thế chúng tôi chắc chắn rằng không gì có thể ảnh hưởng đến lịch trình của đoàn phim và sự riêng tư của Ryosuke. Con đường duy nhất đi đến đó chính là chúng tôi đi đến đó bằng cách bắt chuyến xe bus lúc 6h và đến nơi lúc 9h09, vì vậy tôi đã bỏ lỡ một phần nhỏ của ngày đầu tiên ghi hình, nhưng thật may là những cảnh quay đó không có Yamachan. Tôi vẫn thấy biết ơn những người bạn của tôi, những người đã tìm một chỗ khá đẹp bên đường trong khi tôi đang trên đường đến đó, chúng tôi có thể nhìn thấy cảnh quay từ xa và nhìn trộm từ trong góc bất cứ khi nào họ nghỉ giải lao. Ekíp và các staff tốt bụng đến lạ thường, họ cho phép chúng tôi xem họ quay như những gì chúng tôi muốn và được đến gần hơn, nhưng tất nhiên họ sẽ không cho phép chúng tôi chụp ảnh và chia sẻ chúng, vì vậy các bạn có thề tưởng tượng được mỗi lần chúng tôi lấy điện thoại ra nhắn tin hay update thông tin cho mọi người khó khăn thế nào rồi. Mọi thứ cứ diễn ra trong khi chúng tôi có thể di chuyển đến cuối đường, mái tóc vàng hoe của Ryosuke với đuôi tóc tết bím làm cậu ấy trông khá giống Edward Elric, chỉ là chiếc áo khoác da màu tía nhưng đã làm cậu ấy hoàn toàn phù hơp với tạo hình này đến mức không ngờ. Một lát sau, cuối cùng cậu ấy cũng bước ra phố cùng với vài thành viên trong staff, lúc đó chúng tôi quyết định khẽ vẫy tay để gây sự chú ý của cậu ấy và dịu dàng gọi tên cậu ấy. Cậu ấy chú ý đến chúng tôi và ngoảnh đầu lại nhìn. Tôi phải thừa nhận rằng phản ứng đầu tiên của cậu ấy khi nhìn thấy chúng tôi có vẻ như bị giật mình, cậu ấy mở to mắt nhìn chúng tôi trong bối rối và lẩm bẩm câu gì đó giống như “Shitteru”- Hiểu rồi (bởi vì chúng tôi biết họ đang quay phim hoặc là vế cậu ấy, có lẽ cậu ấy hầu như không mong đợi sự có mặt của fan ở đây), thế là cậu ấy chỉ tiếp tục đi, nhưng cậu ấy đi về phía sau, cậu ấy không hề quay lại, không hiểu sao “cứ giả vờ” huýt sáo rồi đi tiếp. Chúng tôi biết cậu ấy như thế nào mà, rất đáng yêu nhưng hơi dè dặt, tâm trí cậu ấy phải hoàn toàn tập trung vào công việc và cậu ấy không có thời gian dành cho chúng tôi lúc này. Lúc đó thứ làm tôi thấy ấn tượng chính là khi nhìn cậu ấy ở cự ly gần (cậu ấy cách tôi khoảng 3m) , trông da cậu ấy thật sự đẹp như những gì mọi người nói, nó mịn và sang, mắt cậu ấy to, nhìn dễ thương lắm. Tóm lại là cậu ấy nhìn ngoài đời đẹp hơn trong hình. Chúng tôi tiếp tục quan sát buổi ghi hình trong im lặng và kính cẩn, tình cờ chúng tôi nói chuyện với staff, những người cư xử khá tốt bụng với tất cả chúng tôi, có cả người Ý và người Nhật. Một điều tôi chắc chắn rằng, một thành viên của staff mà tôi và các bạn của tôi nhìn thấy trong suốt buổi giải lao ngắn có lẽ chính là quản lý của JE, bởi vì cô ấy luôn quanh quẩn bên Ryosuke và đang nói chuyện với người phiên dịch trẻ nhất đoàn (dễ thương nhất nữa) trong lúc đó cô ấy nhìn về phía chúng tôi. Chúng tôi phải thừa nhận là cả bọn cau mày sợ hãi nghi là họ sẽ đá chúng tôi ra khỏi nơi đây hay chúng tôi đã đi quá sâu vào “không gian riêng tư” của họ, dù chúng tôi vẫn cách chỗ ghi hình của họ ít nhất 10m và có những người còn đứng gần hơn. Cô ấy bước đến và nhẹ nhàng hỏi chúng tôi nếu như chúng tôi có chụp hình thì không được. Cho dù chúng tôi có giữ chúng riêng tư hay không thì cũng không được đăng chúng lên đâu đó (Tôi nhận ra rằng cô ấy đang lo lắng về chiếc máy ảnh của tôi, tôi vẫn đeo nó sau chuyến đi dạo khi họ đang nghỉ trưa) và thêm vào đó là một điều cực kì ngọt- chúng tôi đương nhiên được đến gần và xem họ quay phim. “Ryosuke rất vui và ngạc nhiên khi biết các fan đang ở đây để ủng hộ cậu ấy, nhưng cậu ấy cũng có nguyên tắc riêng và công việc khá vất vả nên cậu ấy không thể tiếp xúc với chúng tôi nhiều, dù sao đi nữa cậu ấy vẫn muốn để chúng tôi biết cậu ấy biết chúng tôi đang ở đây và cậu ấy thật sự rất vui vì sự hiện diện của chúng tôi”. Chúng tôi không thể tin được, sự dè dặt đáng yêu của Ryosuke cuối cùng cũng biến mất. Thật ấm lòng khi nghe thấy giọng cậu ấy và chúng tôi vẫn hy vọng chúng tôi và cậu ấy sẽ có một sự tương tác nhỏ sau khi cảnh quay kết thúc và chúng tôi chắc chắn sẽ nó sẽ không làm cậu ấy thấy lo lắng. Họ di chuyển đến nơi khác và các staff mang theo những thứ cần dùng và bước cùng chúng tôi, họ chỉ chúng tôi nơi đến và để chúng tôi nhìn từ xa lần nữa. Cậu ấy cực kì tập trung vào công việc và nỗ lực học hỏi mọi thứ để đích thân thực hiện những cảnh quay hành động như những gì đã hứa, cậu ấy đã cố gắng hết sức. Điều đó đã làm tôi thấy tự hào về cậu ấy. Trong suốt buổi ghi hình, một trong những cảnh quay cuối, chúng tôi có thể nhìn thấy cánh tay để trần của cậu ấy, có thể nói rằng nó được luyện tập rất săn chắc, chứng tỏ cậu ấy đã luyện tập rất vất vả để có được hình thể và cơ bắp như vậy, trông cậu ấy thật sự rất cân đối. Cuối cảnh quay có một điều gì đó tuyệt vời lại diễn ra, có vẻ như cậu ấy đã rời khỏi trường quay. Thật tệ hại là đối diện chỗ chúng tôi đứng có một bức tường nhỏ chắn ngang ở giữa, nên chúng tôi không thể nhìn thấy rõ cậu ấy, nhưng trước khi rời khỏi cậu ấy đã tạt qua đây. cả hay tay cậu ấy vẫy vẫy chúng tôi và một dành cho chúng tôi một điều to tát, cậu ấy nở một nụ cười ấm áp cho đến khi có ai đó bảo cậu ấy có thể đi từ phía chúng tôi, vì vậy cậu ấy bước qua hàng rào và bước gần hơn đến phía chúng tôi để nói lời chào (Có thể nói tay chân tôi gần như đang run rẩy). Rất nhanh sau vài giây tôi hoàn toàn nhận ra vẻ hơi mệt mỏi và lung túng của cậu ấy (Chắc chắn một điều để giao tiếp tốt với chúng tôi là điều không thể, cho dù hầu hết chúng tôi đều biết tiếng Nhật nhưng làm sao cậu ấy biết được), giữa chúng tôi và cậu ấy có một rào cản nhỏ. Trước khi cậu ấy bước đi, một người bạn của tôi dúi vào tay cậu ấy một bức tranh mà cô vẽ cho cậu ấy. Cậu ấy dừng lại và dùng tay ra dấu hay nói gì đó với quản lý mà tôi không biết họ nói gì (Một cách kiên nhẫn, tôi hơi ngạc nhiên quá mức, tôi chỉ nhớ đủ vài thứ thôi aha). Cậu ấy cúi đầu với cô ấy và nhận lấy nó, nói với một chất giọng siêu ngọt mà tôi không bao giờ quên “Arigatou ne”- Cảm ơn nhé!. Sau đó cậu ấy bước lên xe. Thật sự rất đáng yêu vì cậu ấy luôn cố gắng làm mọi thứ bằng chính sức mình. Cậu ấy không thể chụp với chúng tôi hay ký bất cứ thứ gì, cậu ấy làm tất cả những gì có thể. Cá nhân tôi nghĩ món quà đó rất ngọt ngào với anh ấy. Các staff cũng rất vui khi họ khuyến khích chúng tôi có sự tương tác nhỏ này với cậu ấy và khi chúng tôi làm như vậy họ đã hoan nghênh chúng tôi. Đó là điều tôi thấy đáng quý nhất. Sau đó chúng tôi tách nhóm và tôi trở về nhà. ~~~~~~~~ 8/6/2016 Bởi vì chúng tôi phần nào hiều được cậu ấy chắc chắn có thể nhận những món quà, và bởi vì tôi thích vẽ, tôi muốn dành cho cậu ấy một thứ gì đó nên tôi quyết định vẽ sẵn một bức tranh nhỏ với dòng chữ khích lệ viết bằng tiếng Nhật và cố gắng tìm cách trao tận tay cậu ấy trong ngày quay thứ hai.   Trong suốt ngày quay thứ hai chỉ còn tôi và vài người bạn ở đó, bởi vì những người khác đều đã về sớm hơn, chúng tôi ngồi gần hơn đến chỗ quay phim của cậu ấy, và được cho phép đến rất gần để xem nhưng chúng tôi không hề làm làm phiền các staff và đoàn làm phim. Các thành viên của staff nhận ra chúng tôi, trong số đó có cả người Ý và người Nhật, và tôi không muốn làm ra vẻ như mình đang làm trò hề, nhưng tôi chắc rằng Ryosuke đã nhận ra chúng tôi. Chúng tôi luôn ở đó suốt, từ sáng sớm đến tối muộn, luôn đứng xem và cổ vũ từ xa và chúng tôi chỉ có 5 người, vì vậy cũng không khó để nhớ để nhớ hết mặt chúng tôi, chính vì như thế cậu ấy bước đến chỗ và nhìn chúng tôi lâu hơn như thể bạn nhìn một ai đó bạn chị gặp thôi hay không biết người đó là ai. Tôi chắc rằng đó là vì cậu ấy đang làm việc, chắc là vì cậu ấy hơi dè dặt, nhưng tôi cố gằng vẫy vẫy cậu ấy nhìn về phía chúng tôi. Cậu ấy không quay đi vẫn tiếp tục hướng mắt nhìn về phía chúng tôi, trông cậu ấy đáng yêu đến lạ lùng. Cậu ấy tò vẻ giống như để chúng tôi biết cậu ấy biết chúng tôi đang ở đó, nhưng lại không biết phải tương tác làm sao, vì vậy cậu ấy chỉ biết nhìn chằm chằm về phía chúng tôi. Ngay khi họ quyết định nghỉ trưa, chúng tôi cũng vậy và chúng tôi đã đi bộ đến những cửa hàng ở trung tâm thị trấn cũng “theo chân” các staff. Đương nhiên là chúng tôi không hề có ý định đó rồi, chúng tôi đi theo cậu ấy và người quản lý, cô ta rẽ về góc bên phải trước khi chúng tôi tình cờ tìm thấy Ryosuke và cô quản lý đi trước cách chúng tôi 5m. Cậu ấy vẫn còn mang đuôi tóc giả và mặc một chiếc áo len rất dễ thương che hết nửa phần trên bộ đồ hóa trang. Đương nhiên là chúng tôi khá nôn nóng trong lòng và bạn tôi đã nhắc tôi về bức tranh mà tôi muốn tặng cậu ấy, vì thế tôi quyết định đi về bên phải và cô đuổi kịp cậu ấy và lịch sự xin cậu ấy vui vẻ nhận lấy nó. Cuối cùng cậu ấy rẽ vào một tiệm bánh pizza mua một ít bánh pizza và đồ uống. Trong lúc đó tôi như đang phiêu trên mây bởi vì chúng tôi không có dũng khi bước vào bên trong và nói gì cả (Ngốc thật đấy). Ngay lúc đó tôi có thể đưa nó, cậu ấy đột ngột quay về phía các staff, tôi thấy xấu hổ vô cùng ngồi bệch xuống đâu đó hối tiếc về cuộc đời và suy nghĩ về sự ngốc nghếch của mình. Tôi quyết định đi bộ trở về khu trung tâm và quay lại nhập bọn với các bạn của tôi, và khi tôi ngoảnh lại, cậu ấy cũng đang đi bộ trên phố về phía chúng tôi, vì vậy theo bản năng chúng tôi đã chạy đến nấp phía sau góc nhà vệ sinh, chúng tôi thật sự không muốn để lại ấn tượng rằng cả bọn đang theo đuôi cậu ấy, chúng tôi biết họ đang rất cẩn trọng thế nào mà. Cậu ấy vào một cửa hàng ở một góc khác nơi chúng tôi đang đứng, cửa hàng đó bán đồ bằng đá thạch cao, khá nổi tiếng ở Volterra và cậu ấy đang tìm kiếm thứ gì đó bên trong, chắc là cậu ấy tìm mua quà lưu niệm hay thứ gì đó cho chính mình hoặc cho người thân, vì vậy chúng tôi không muốn làm phiền cậu ấy với bức vẽ ngu ngốc của mình. Khi chúng tôi thảo luận những gì phải làm, không thể tưởng tượng cậu ấy tiếp tục bước đi, nhưng chỉ quay lại phía các staff, cậu ấy nhìn về phía góc đường nơi chúng tôi đang đứng. Trời ơi, lúc này đây cậu ấy thật sự đến gần và không như lúc trước, lần này cậu ấy hoàn toàn nhận ra chúng tôi, vì cậu ấy hướng mắt nhìn về phía chúng tôi rất lâu với vẻ hơi ngạc nhiên. Thực tình thì tôi ngước nhìn về phía cậu ấy, và cảm thấy tệ hại vì đã để lại cho cậu ấy ấn tượng chúng tôi đang theo dõi cậu ấy, nhưng bạn tôi nói hình như cậu ấy đang lẩm bẩm gì đó, có lẽ cậu ấy nhìn thể để chúng tôi hiểu “tốt nhất đừng có cố gắng”, bởi vì cậu ấy không thể đến gần chúng tôi hơn nữa. Đó chỉ là những gì tôi phỏng đoán. Cứ thế cậu ấy đi tiếp và bước vào tiệm kem Gelateria cùng người quản lý và mua ít kem gelato. Các staff vẫn vui vẻ cho phép chúng tôi đi đến bất cứ chỗ nào để có thể nhìn thấy cậu ấy đang diễn từ xa và cậu ấy thật sự đang làm việc rất chăm chỉ, cậu ấy và ekip phải thực hiện một cảnh quay lại hàng tá lần để có một cảnh quay hoàn hảo, thật sự rất chuyên nghiệp. Tôi thấy buồn vì phải về sớm hơn hôm qua, thế là tôi quyết định hỏi một thành viên trong staff rằng tôi có một bức vẽ và chuyển nó cho người phiên dịch, sau đó có lẽ cô ấy chuyển lời với quản lý của Ryosuke ở gần đó rằng chúng tôi xin thứ lỗi vì đã quanh quẩn ở đó như thế này. Chúng tôi đi theo cậu ấy trong khi đó chỉ ao ước được tặng cậu ấy một món quà nhỏ. Tôi quan sát cả cuộc trò chuyện từ xa, nhưng tôi nhìn người quản lý luôn đứng cạnh Ryosuke, trong khi cậu ấy đang ngồi nghỉ giải lao chuyển cảnh và đang nhắn tin với chiếc điện thoại của mình, và bạn tôi bảo tôi cô ấy nhìn thấy cậu ấy đang mỉm cười khi nhìn vào tờ giấy nhỏ đó khi cảnh cảnh quay kết thúc, vì thế tôi chỉ hy vọng cậu ấy nhận lấy nó khi tôi rời khỏi. ~~~~~~~ "Những gì tôi có thể nói về Ryosuke chính là tôi rất tỉnh táo khi tôi có được cơ hội gặp cậu ấy bằng cách đó, sẽ thật khó khăn để người ta thấy cậu ấy như vậy lần nữa. Vì vậy tôi cảm thấy mình rất may mắn. Tôi đã thấy cậu ấy bằng xương bằng thịt, một chàng trai 23 tuổi trong mệt mỏi, luôn chăm chỉ trong công việc, chính vì vậy mà cậu ấy không cho phép được tiếp xúc với bất cứ ai ngoại trừ quản lý của mình và vì vậy cậu ấy chỉ ngồi một mình bấm điện thoại chờ cảnh phim tiếp theo. Tôi đã thấy được một chàng diễn viên trẻ chăm chỉ, hết mình trong mọi hoàn cảnh, không bao giờ ca thán hay phàn nàn điều gì, chỉ làm việc hết sức có thể. Tôi đã thấy một chàng trai với trái tim ấm áp nhưng lại rất dè dặt, cậu ấy muốn truyền tải hết đam mê và lòng biết ơn của mình đến với chúng tôi bằng những cách nào đó nhưng chúng ta lại nhìn thấy cậu ấy hơi lúng túng khi làm những điều nhỏ nhặt như vẫy tay hay đáp lại bằng cái nhìn chằm chằm. Tôi đã thấy một con người đã thoát khỏi ánh hào quang sân khấu, không phải là một thần tượng. Và tôi thật sự nghĩ rằng đó là một cơ hội không ai có được và cho dù nó không lấp lánh, vui vẻ và đầy tiếng cười, dẫu sau tôi nhận ra rằng tôi thích nhìn cậu ấy như vậy. Tôi sẽ mãi trân quý những ký ức này!"P/S: Đây là fan report của fan ở Ý đến xem Yamada quay phim nên không đảm bảo tính chính xác 100%.



Credit : Yamada Ryosuke"8 đồng xu group"
Post : ~Ry Ha~

[FAN REPORT]

YAMADA RYOSUKE TẠI PHIM TRƯỜNG FULLMETAL ALCHEMIST TẠI VOLTERRA, Ý
Tôi xin lỗi nếu như tôi đã đến đây trong một thời gian, nhưng đây là toàn bộ câu chuyện cùng với những nhận xét sau khi tôi gặp Yamada-chan ở Volterra. Vào ngày 7 và 8/6 tôi may mắn được vào xem Yamada-chan đang quay phim Fullmetal Alchemist. Mặc dù cậu ấy trông có vẻ hơi mệt mỏi bởi vì chuyến bay dài và thời tiết nóng, cậu ấy rất tập trung và quyết tâm vào công việc. Tất cả những gì chúng ta biết là một Yamada-chan hết sức chăm chỉ. Đúng như những gì cậu ấy đã hứa và phát biểu trước khi bộ phim chính thức được công bố, cậu ấy đích thân diễn những cảnh hành động mà không cần người thế thân. Cho đến nay, họ yêu cầu một người đóng thế chỉ một lần khi Yamada cảm thấy hơi đau. Nhưng đó chỉ là một vết thương nhỏ, vì vậy mọi thứ vẫn ổn. Cậu ấy cũng đã luyện tập thể hình để vào vai diễn này, vì thế bắp tay cậu ấy trong hơi to hơn lúc trước và săn chắc. Thỉnh thoảng, một thành viên trong staff của nhà JE đi đến gần chỗ tôi và một người bạn nữa hỏi chúng tôi làm sao tìm được địa điểm quay phim này, và hỏi xem chúng tôi có phải là fan của Yamada không. Sau đó, anh ấy nhẹ nhàng bảo chúng tôi rằng chúng tôi có thể ở đó xem trước bộ phim nhưng không được quay phim và chụp ảnh. Hơn nữa Yamada rất vui và ngạc nhiên khi biết mình đã có thêm fan mới đến đây. Sau khi kết thúc ngày quay đầu tiên, cậu ấy vẫy tay với các fan và ít phút sau cậu ấy quyết định bước tới gần họ hơn bình thường “Arigatou ne”, vui vẻ nhận lấy một bức tranh mà fan tự tay vẽ cho cậu. Các staff người Nhật rất tốt bụng! Họ chúc mừng chúng tôi và vỗ tay khi chúng tôi được gặp cậu ấy. Đây chỉ là ý kiến cá nhân tôi thôi, nhưng tôi cảm thấy cậu ấy trông hơi khác so với vẻ ngoài dễ thương mà tôi hay nhìn thấy trên tạp chí và các chương trình truyền hình. Cậu ấy trông rất tuyệt, nam tính và toát lên vẻ trưởng thành, cậu ấy đã làm tôi bối rối, haha. Hơn nữa, cậu ấy cao hơn tôi nghĩ. Đây là những gì xảy ra trong ngày quay đầu tiên, ngày thứ hai có vài thứ thay đổi. Một tờ báo của Ý đã rò rỉ một bức ảnh tạo hình của Yamada, và nó đã được công khai, các staff trong có vẻ hơi lo lắng về vấn đề này bởi vì họ đã nhẹ nhàng yêu cầu chúng tôi không được tiết lộ bất kì thông tin, như vậy sẽ thiếu tôn trọng đoàn làm phim. Vì vậy tôi nghĩ cũng khá dễ hiểu khi họ quyết định kiểm soát nghiêm ngặt và giới hạn ra vào phim trường. Ngày thứ hai chẳng có gì đặc biệt xảy ra, ngoài việc cậu ấy nhận được thêm một bức vẽ khác nữa. Họ thực hiện lại vài cảnh quay và vài cảnh nữa. Không có cảnh quay đối thoại, chỉ có những cảnh vài người chạy và cảnh hành động. Nó rất khó và đòi hỏi độ chính xác cao. Tôi còn nhớ lúc đó họ quay cảnh Edward đang chiến đấu chống lại quái vật của Father Cornello trong suốt thời gian ở cổng vòm Liore. Có lẽ sau đó họ sẽ thêm hiệu ứng đặc biệt và CGI. Có lẽ Yamada và một người đàn ông khác đóng vai Cornello là hai diễn viên duy nhất Volterra, nhưng hầu hết, họ đều quay ở những nơi khác nhau trong thị trấn trong cùng một thời điểm nên không có cơ hội tiếp xúc với nhau, đây chỉ là cảnh quay đầu tiên giữa họ. Sau đó Yamada không hề nói chuyện với ai và chỉ tán gẫu qua điện thoại. Trong suốt thời gian nghỉ ăn trưa, Yamada-chan gọi bánh Pizza và coca, sau đó đi shopping dạo quanh thị trấn. Trông thật vui nhộn vì cậu ấy đi dạo trong bộ dạng của Edward với chiếc túi Louis Vuitton màu cam và trên mặt còn cả vết hóa trang bầm tím. Sau khi các staff thông báo kết thúc quay hình, mọi người chụp ảnh kỷ niệm. Trong khi các staff quét dọn và di chuyển đạo cụ ra khỏi phim trường trước khi rời khỏi Volterra, Yamada-chan lại đi dạo quanh thị trấn lần nữa và ăn món gelato mình yêu thích cùng với quản lý rồi sau đó quay về khách sạn ở Siena, tiện thể không biết Honda-san ở đâu nhỉ, có lẽ cô ấy cũng đang quay chỗ nào đó. Tôi không biết nói gì với Yamada-chan, cậu ấy quả là chính xác như những gì tôi nghĩ, một chàng trai chăm chỉ và tốt bụng. Tôi không bao giờ cảm tạ hết mọi người vì đã chọn đất nước của tôi để làm địa điểm quay phim. Tôi sẽ không quên cơ hội ngàn lần có một này và những trải nghiệm tuyệt vời này. Tôi cảm thấy biết ơn vì có cơ hội được nhìn cậu ấy làm việc rất gần như vậy. Tôi là fan bự của tác phẩm này từ khi còn rất nhỏ và Edward là một trong những nhân vật anime đầu tiên tôi phải long trong thời thơ ấu, Ryosuke diễn vai này thật sự là một sự kết hợp hoàn hảo. Những điều khác và chi tiết của bộ phim thật không may tôi không thể nói ra được, đây là tất cả những gì tôi nhớ, không hơn không kém, Hy vọng nó sẽ hữu ích chọ mọi người!P/S: Đây là fan report của fan ở Ý đến xem Yamada quay phim nên không đảm bảo tính chính xác 100%.



Credit : Yamada Ryosuke"8 đồng xu group"
Post : ~Ry Ha~

[NEWS]

ĐIỂM LẠI NHỮNG TÁC ĐỘNG TỪ BÊN NGOÀI TẠO NÊN SỨC HÚT CỦA YAMADA RYOSUKE
TÁC ĐỘNG 1: Hazeyama Hiroko của Tantei Gakuen Q, là người đầu tiên mở ra con đường điễn hài cho cậu ấy. Vốn nội bộ đã quyết định là một diễn viên khác, nhưng khi Hazeyama đột nhiên lại gửi tin nhắn cho Yamada Ryosuke muốn dành cho cậu một cơ hội thử ống kính. Đến ngày Tantei Gakuen Q phát sóng, thì NTV bất ngờ gọi điện thoại đến, họ hỏi thăm tình hình của Yamada Ryosuke và đề nghị hợp tác, lúc đó trong nội bộ còn cho rằng cậu ấy “không nhờ danh tiếng của Johnny mà cũng có thể ở đó được, chắc là loạn mất rồi!”
TÁC ĐỘNG 2: Kobayashi Satomi và Koki Mitani - biên kịch của phim Furuhata Chugakusei, lần đầu tiên cậu ấy được đẩy lên vai chính. Yamada Ryosuke đến phim trường của tiền bối Kobayashi, dù chẳng có quan hệ gì, hai người diễn vai mẹ con khiến mọi người đều phải động lòng, ai cũng nói là muốn nhận cậu ấy làm con. Kobayashi về nhà nói với chồng là Koki, Koki vừa xem lại cảm thấy chuyện ông ấy muốn quay phim Furuhata Chugakusei đã có từ rất lâu rồi, nên liền gọi điện cho Tamura Tadashi, sau đó ông ấy dành ra 3 ngày viết xong kịch bản và đi đến công ty Johnny tìm người.
TÁC ĐỘNG 3: Shirarezaru Bakumatsu no Shishi - Yamada Akiyoshi Monogatari, bộ phim chưa hề chính thức tuyên truyền thì đột ngột được công bố. Sau khi kết thúc cảnh quay cùng lão tiền bối Izumi Shinako, ông ấy đã trực tiếp gọi khen ngợi Yamada Ryosuke với ông nội mình, làm ông cụ cũng muốn đào tạo cậu ấy.TÁC ĐỘNG 4: Grasshopper, cơ hội lần đầu tiên để cậu ấy tấn công màn ảnh rộng. Đạo diễn TakimotoTomoyuki đã chọn Yamada Ryosuke bởi vì có một vị quản lý không ngừng tiến cử cậu ấy, ông ấy đã từ chối mấy lần, nhưng người quản lý đó vẫn kiên trì tiến cử, đạo diễn cảm thấy ngại nếu như ông lại từ chối, thế nên mới miễn cưỡng chấp nhận. Lý do thứ 2 ông ấy từ chối chính là bản thân đạo diễn lại không muốn quay một bộ phim thương mại (vì gương mặt của Yamada Ryosuke quá đẹp), hơn nữa kinh nghiệm đóng phim điện ảnh của Yamada Ryosuke hoàn toàn không có, ông ấy không muốn tự tìm lấy phiền phức. Nhưng mà sau khi cậu ấy được sắp xếp diễn trước với Murakami Jun, ông ấy lại cảm thấy như mình đã nhặt được một viên ngọc quý. Ông ấy đã đút kết được kinh nghiệm rằng, sau này có quản lý nào nhiệt tình tiến cử, đều phải suy nghĩ nghiêm túc mới được.

Credit : Yamada Ryosuke"8 đồng xu group"
Post : ~Ry Ha~

TẠP CHÍ NIKKEI 7/2016

YAMADA RYOSUKE LẦN ĐẦU TIÊN XUẤT HIỆN TRONG GIỚI ĐIỆN ẢNH VÀ GIÀNH ĐƯỢC THÀNH CÔNG LỚN TRỞ THÀNH NGƯỜI TIÊN PHONG TẠO NÊN BƯỚC TIẾN MẠNH MẼ TRÊN CON ĐƯỜNG CA HÁT CHUYÊN NGHIỆP Cậu ấy đã có kinh nghiệm phong phú trong diễn xuất phim truyền hình, và đó sẽ là bước đệm để cậu ấy hoạt động trong lĩnh vực điện ảnh. Bộ phim điện ảnh “ANSATSU KYOUSHITSU” và “GRASSHOPPER” đã giúp cậu ấy liên tiếp nhận được giải thưởng dành cho diễn viên mới, nhận được sự đánh giá cao của công chúng. Tác phẩm kế tiếp chính là bộ phim được chuyển thể từ bộ manga nổi tiếng “HAGANE NO RENKINJUTSUSHI”. Bản thân cậu cũng đã nhanh chóng làm phong phú thêm cho tác phẩm. Năm ngoái, bộ phim truyền hình đặc biệt “OKAASAN, ORE WA DAIJOUBU” mà cậu ấy đóng vai chính cũng đã giành được tỷ suất xem đài khá cao 20,2 %, mang đến cho chúng ta một cảm giác rằng cậu ấy chính là một diễn viên “có kỹ thuật diễn xuất, có thực lực”. Về phương diện hoạt động trong nhóm, cậu ấy sắp phải chuẩn bị cho tour diễn mùa hè, đây cũng là lần đầu tiên cậu ấy vào vai trò đạo diễn. Về phương diện này, tài năng sáng kiến của cậu ấy được triển khai bao nhiêu chắc chắn cũng sẽ nhận được sự đón nhận của mọi người. ĐÂY LÀ MỘT NĂM GHI LẠI NHỮNG SỰ KIỆN LỚN 8/2015 - Bộ phim truyền đặc biệt của Yamada trong 24H “OKAASAN, ORE WA DAIJOUBU” đạt đến tỷ suất 20,2% 11/2015 - Phim điện ảnh “GRASSHOPPER” của Yamada được công chiếu 12/2015 - Phim điện ảnh “ANSATSU KYOUSHITSU” do Yamada đóng vai chính bức phá về doanh thu phòng vé 2,77 tỷ yên, lọt vào top 10 phim điện ảnh Nhật Bản có doanh thu phòng vé cao của năm. 3/2016 – Phim điện ảnh “ANSATSU KYOUSHITSU ~ SONTSUGYOU HEN”, tạo nên cơn sốt phòng vé, bức phá kỷ lục 3,4 tỷ yên. Nhờ vào bộ phim điện ảnh “ANSATSU KYOUSHITSU” được công chiếu vào năm 2015, Yamada đã nhận được giải “Nam diễn viên mới” – Giải thưởng của Viện Hàn Lâm khoa học & nghệ thuật Điện ảnh Nhật Bản lần thứ 39. 4/2016 - Nhờ vào bộ phim “GRASSHOPPER” Yamada đã nhận được giải “Nam diễn viên mới” – Giải thưởng Phê bình điện ảnh Nhật Bản lần thứ 25.



Credit : Yamada Ryosuke"8 đồng xu group"
Post : ~Ry Ha~

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2016

[Popolo 0909] [Trans] YamaTaka

Chủ đề thứ nhất: Ai là "con người của ý tưởng" (người sáng tạo)?
Tiêu đề: Tôi thích thiết kế những chiếc đèn cầm tay.
Yamada: Tớ nghĩ bất cứ ai cũng sẽ nghĩ Hikaru là một người rất sáng tạo.
Takaki: Cậu ấy suy nghĩ rất nhanh và có rất nhiều ý tưởng. Điển hình như concert đợt trước, ý tưởng về một chương trình truyền hình thật thú vị.
Yamada: Đó là ý tưởng của Hikaru-kun và Yabu-kun, cả Chinen nữa, khi nói chuyện, cậu ấy nghĩ rất nhanh.
Takaki: Yeah~ Chinen là người tư duy rất nhanh.
Yamada: Nhưng chúng ta thì...
Takaki: Chúng ta thuộc loại chỉ im lặng tham gia vào câu chuyện mà thôi. (cười)
Yamada: Nếu bạn nghĩ cặn kẽ thì hai chúng tôi thuộc cùng một loại như nhau. (cười)
Takaki: Tớ sẽ cố gắng trình diễn giống như SMAP đã làm tại concert ở National Stadium, họ đã bay trên không trung trong suốt cuộc trình diễn.
Yamada: Có rất nhiều điều mà cậu muốn làm để nơi ấy trở nên thật sống động, ne~
Takaki: Chỉ cần chúng ta đoàn kết lại với nhau, Yuto, Hikaru và giọng hát của Yabu sẽ tự nhiên biến mất thôi.
Yamada: Chỉ là trước khi ra sân khấu, nhìn khán giả bỗng dưng chúng ta lại cảm thấy thật căng thẳng. Tớ nghĩ sự cổ vũ, giọng nói của khán giả đã tiếp thêm sức mạnh cho tụi mình, thật kì diệu!
Takaki: Những chiếc đèn cầm tay và những thứ khác rất là tuyệt vời, ne~
Yamada: Tớ sẽ cố gắng để thiết kế những chiếc đèn cầm tay và những thứ hàng khác. Giống như khi viết "Hãy thay đổi màu sắc của nó khi bạn nghe bài tiếp theo.", nó sẽ có âm thanh màu đỏ hoặc tím thật vui nhộn.
Takaki: Tuyệt là tuyệt! Tớ muốn nhìn thấy một nơi hoàn toàn chìm trong sắc màu.
Yamada: Điều đó chắc chắn sẽ rất thú vị.
Chủ đề thứ hai: Người có thể nhớ các điệu nhảy nhanh nhất?
Tiêu đề: Hai chúng ta sẽ cùng nhảy một điệu thật hot chứ?
Takaki: Chúng ta không có một cái tên nào cả... (tên chung như một nhóm !!!???)
Yamada: Chúng ta sẽ phải rất nỗ lực, ne~
Takaki: Điều đó thật tệ khi chúng ta được đề nghị phải làm nó thật sự!
Yamada: Nhưng Yabu nhớ các bước nhảy rất nhanh.
Takaki: Chinen nữa. Hai người thật tuyệt vời!
Yamada: Khi diễn tập, thỉnh thoảng Takaki-kun bị đổ mồ hôi, điển hình như toàn bộ cơ thể hay quanh môi.
Takaki: Ahaha. Lại có người hay mặc đồng phục thể dục khi đang diễn tập.
Yamada: Đó chính là Dai-chan. (Daiki)
Takaki: Tóc của mọi người đều rối bù cả lên. Nhưng trong lúc biểu diễn, không một ai quan tâm đến chuyện đó cả.
Yamada: Chúng ta đã làm việc thật chăm chỉ, ne~
Takaki: Yamada nhảy rất tốt. Cậu cũng là loại người rất chăm chỉ đấy chứ! Khi bạn tớ đến xem Concert, mọi người chẳng ai chú ý đến tớ mà chỉ tập trung vào mỗi Yamada và bảo "Cậu ấy nhảy thật tuyệt!"
Yamada: Thật thế à? Tớ vui lắm.
Takaki: Và rồi tớ đã nói "Đó là bởi vì cậu ấy đã tập đúng cách mà thôi." (cười)
Yamada: Tớ không muốn xem Takaki nhảy chút nào. Khi Takaki trông có vẻ "lộn xộn" (trong suốt concert), cậu thật là một người rất ngầu nhưng cũng rất quyến rũ. Tớ không bao giờ bắt chước được cảm xúc của Takaki khi cậu ấy trình diễn.
Takaki: Theo tớ thì cảm giác ấy thoải mái thôi mà. Đợt tới, chúng ta sẽ nhảy cùng nhau một điệu nào đó thật gợi cảm nhé?
Yamada: Và tên ta sẽ dùng là "Những anh chàng gợi cảm" há? (cười)

Credit : Leilily
Post : ~Ry Ha~

Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2016

POTATO 7/2016

YAMADA RYOSUKE CHIẾN LƯỢC TỰ TUYÊN TRUYỀN CỦA RYOKO 1.Tự tay làm những món ngon, chuẩn bị để chiêu đãi anh “Em không ghét làm cơm, đến chuyện sắp xếp, dọn dẹp em đều có thể làm tốt cả!” 2. Dạy anh cách chăm sóc da “Thời đại bây giờ, da vẻ con trai cũng phải trơn bóng mới được.” 3.Em sẽ để anh thay đổi mốt “Không cần dựa vào cách trang điểm mà em ưa chuộng cũng được, nếu như nói đến mốt thời trang của con trai thì phải giao cho em” Inoo-->Ryoko Những món ngon mà em làm rất hấp dẫn anh, còn nữa nói đến cách chăm sóc da và mốt thời trang, em có sự gợi cảm mà anh không có, đối với đề xuất của một người có góc nhìn thuần nữ tính thì anh rất có hứng thú. Daik-->Ryoko Lúc nghĩ đến da của anh dạo này không tốt lắm, em cứ lẩm bẩm “đây nè, anh bôi cái này đi!” (cười). Em vừa nói “gì nữa?”, vừa tỏ ra đằm thắm làm sao! CHIẾN LƯỢC TỰ TUYÊN TRUYỀN CỦA INOO-KUN 1.Mỗi ngày đều nồng nhiệt thắm thiết! 2.Mỗi ngày đều ôm ấp! 3.Mỗi ngày em đều có thể đối xử với anh tùy theo ý thích! “Mỗi ngày đều là trọng điểm, trải qua một thời gian dài mới tạo nên được sự ràng buộc!” Ryoko-->Inoo Inoo-kun à, anh muốn mỗi ngày đều nồng nhiệt thắm thiết, mà còn có thể mỗi ngày đều đối xử với anh tùy theo ý thích nữa, tấm lòng anh khoan dung như vậy thì em sẽ cho anh một phiếu nhé!


Credit : Yamada Ryosuke"8 đồng xu group"
Post : ~Ry Ha~

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2016

DUET 7/2016

YAMADA RYOSUKE Tôi không phải dạng người biết làm nũng với người khác, cho dù đối phương là người trong gia đình, tôi cũng sẽ có một khí phách của một đứa con trưởng thành. Thật bất ngờ là, từ nhỏ tôi đã có ý thức “nhất quyết không để bản thân mình chịu thua kém”. Chẳng thà nói, lúc bắt đầu dấn thân vào công việc này, mẹ có thể hay nói để tôi làm những gì tùy thích. Trong lúc làm việc ở trường quay, tôi luôn trong trạng thái ngày càng căng thẳng và khẩn trương. Những lúc như vậy, tôi sẽ nhắc nhở mình đây là vấn đề nhỏ thôi "Nó cũng thoải mái như lúc ở nhà thôi mà!” và tôi cứ nuông chiều bản thân mình như thế đó. Bây giờ thỉnh thoảng tôi cũng có tâm trạng như vậy (cười), mọi người trong đình tôi đều nuông chiều tôi như vậy, tôi cũng muốn trở thành trụ cột trong gia đình, mọi người càng tin cậy vào tôi. Người sẽ nuông chiều tôi vô kiện như vậy chính là Keito. Dạo trước, cậu ấy có lòng mang đến nhà tôi món đồ uống mà tôi thích, không phải chuyên môn của cậu ấy chính là gọi là mang đến sao! Trong nhà Keito sẵn có, tôi nói “Tớ đến lấy à!”, nhưng tôi luôn không bao giờ đi. Sau đó cậu ấy nói “Tớ mang đến nhà Yama-chan nha!”, thế mà cậu ấy mang đến cho tôi. Thế là tôi mời cậu ấy vào nhà uống một cốc trà cảm tạ(cười). Nhưng mà từ trước đến giờ tôi chưa từng nghĩ đến có một ngày tôi sẽ làm nũng với Keito. Bây giờ tôi vẫn còn cảm thấy lạ lùng nữa đây ~. Bởi vì, hôm qua Keito cũng đến làm khách mời cho School Kakumei, cậu ấy còn nói “Có thành viên đang căng thẳng kìa..!” (cười), về phương diện này tôi vẫn là người không thả lỏng được. Lúc làm việc tôi rất nghiêm túc, tự mình tôi làm thì rất thoải mái, hoàn toàn trái ngược với Chinen à ~. Lúc làm việc ở phim trường, tôi được ăn kem sô cô la bạc hà cũng là quà thăm hỏi.Tôi rất thích ăn kem, hồi nãy nghe bài phỏng vấn của Dai-chan, tôi nghĩ đến điều này, lúc trước hai người chúng tôi mùa hè đến là đi mua đồ, cứ nói “nóng quá! Đi em kem đi!”, thế là chúng tôi đi mua kem. Tuy lúc đó có chút giải được nóng, nhưng một hồi sau lại cảm thấy “nóng quá!”. Ngày hôm đó chúng tôi ăn kem hết 20 phút luôn đó (cười).


Credit : Yamada Ryosuke"8 đồng xu group"
Post : ~Ry Ha~

Thứ Ba, 7 tháng 6, 2016

SONGS 6/2016

YAMADA RYOSUKE Q&A Q: CHIẾN LƯỢC TẤT THẮNG CỦA TÔI TRONG LỄ HỘI ĐỀN MÙA HÈ A: Đúng là mực nướng rồi! Còn có mì xào nữa. Bất luận là quá khứ hay hiện tại thì hai món này đều là chiêu bài của tôi trong lễ hội đền mùa hè. Nếu như nói đến trò chơi, tôi thích loại môn xạ kích. Tuy tôi chơi không giỏi lắm, nhưng không hiểu sao tôi lại khá tích cực với trò này. Nhắc đến kỉ niệm lúc nhỏ, chị gái tôi tìm không được cá vàng, liền đến một quầy hàng bán rùa, đem về nhà một con rùa. Bây giờ nó vẫn sống khỏe mạnh ở nhà Yamada. Q: KHOẢNH KHẮC TÔI CẢM THẤY “MÙA HÈ ĐẾN RỒI ~” A: Đó chính là lúc (Takaki) Yuya mặc quần ngắn và mang giày đi biển! Năm nay anh vẫn chưa mặc, nhưng mà cũng sắp rồi (cười). Bản thân tôi thì mùa hè chẳng biết ăn bận làm sao, cứ mặc ông thun trắng bình thường và quần đen thôi, nhưng mà dạo trước bạn tôi đi Hawaii về có tặng tôi một món quà, đó chính là một đôi giày đi biển, năm nay tôi dự định sẽ mang nó.


Credit : Yamada Ryosuke"8 đồng xu group"
Post : ~Ry Ha~

[NEWS].

Q: NẾU NHƯ BẠN GÁI VIỆN CỚ “ANH CÓ THẬT THÍCH EM KHÔNG, SAO EM CẢM THẤY BẤT AN”, TIỆN THỂ MUỐN XEM ĐIỆN THOẠI CỦA BẠN, BẠN SẼ LÀM THẾ NÀO? YAMADA RYOSUKE “Anh hiểu rõ tâm trạng lo lắng của em mà. Để em càng tin tưởng anh, yên tâm ở bên cạnh anh, anh sẽ cố gắng và giữa chúng ta không có bí mật gì cả, anh chỉ có duy nhất mình em thôi”. Tôi sẽ nói thế rồi xoa xoa đầu cô ấy. “Nhường đấy, nhưng tôi lại là người đầu tiên bị gọi tên (cười). Nói thật thì, tôi dành hết tâm tư để trả lời đầu tiên. Nếu như là thật thì tôi muốn vứt cái điện thoại đi cho rồi (cười). (Nhìn đáp án của Yuto) Muốn chia tay cũng rất có ý nghĩa đó!”



 Credit : Yamada Ryosuke"8 đồng xu group"
Post : ~Ry Ha~

DUET YAMADAS 7/2016

YAMADA RYOSUKE [CHÂN VÀ BÀN CHÂN] Phần chân của tôi cơ thịt rất săn chắc, đặc biệt là đùi. Có thể là vì tôi đã từng chơi đá bóng. Nhưng dù dù chơi bóng đá đi chân cẳng tôi không hề bị vết thương gì lớn, làm sao cũng không để lại sẹo. Tôi còn bị thợ trang điểm nói “xương bánh chè của cậu cũng rất đẹp” (cười). Tôi không có sở trường chạy bộ, kỉ lục chạy 50m khoảng 7 giây. Tuy nhiên tôi chắc chắn rằng mình chạy cũng không đến nổi chậm, nhưng so vơi Chinen và Yuti thì đương nhiên không được nhanh rồi. Thế nên cho dù hội thao của nhà Johnny có chạy tiếp sức, nói thật thì tôi cũng không muốn tham gia đâu (đổ mồ hôi lo lắng). Tiện đây cũng nói một câu, size giày của tôi là 25.5 cm. Lông chân cũng không rậm lắm. Đây chính là những chuyện lien quan đến chân và bàn chân của tôi!


 Credit : Yamada Ryosuke"8 đồng xu group"
Post : ~Ry Ha~

Thứ Năm, 2 tháng 6, 2016

TẠP CHÍ CLASSY 5/2016

YAMADA RYOSUKE “ASSASSINATION CLASSROOM ~ LỄ TỐT NGHIỆP” MỘT LẦN NỮA ĐƯỢC CÔNG CHIẾU TRÊN MÀN ẢNH RỘNG Bộ phim điện ảnh đang công chiếu “Assassination classroom ~ Lễ tốt nghiệp” do Yamada Ryosuke của Hey! Say! JUMP đóng vai chính. Thoạt nhìn thì cậu ấy là một chàng trai xinh đẹp, nhưng tính cách của cậu ấy ngoài mặt không chỉ giống một chàng trai đẹp ngọt ngào, mà thực tế cậu ấy còn rất kiên cường nữa. HÌNH TƯỢNG ĐẸP - KHÍ KHÁI ĐÀN ÔNG - THỈNH THOẢNG RẤT NGANG BƯỚNG YAMADA RYOSUKE RỐT CUỘC LÀ NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO? Bởi vì tôi là thần tượng của nhà Johnny, nên có thể được mọi người sẽ nhìn nhận tôi với một cảm giác đặc biệt, nhưng kỳ thực họ sẽ không ngờ rằng tôi cũng chỉ là một người bình thường thôi. Và họ cũng không ngờ rằng tính cách của tôi cũng rất có khí khái đàn ông. Những ngày nghỉ tôi rất chăm ở nhà chơi game. (cười) Q: BẠN THÍCH MẪU NGƯỜI CON GÁI NHƯ THẾ NÀO? Tôi không thích con gái quá nam tính cho lắm, tôi thích những cô gái có mùi nữ tính, dịu dàng và ngoan ngoãn. Q: VỚI TƯ CÁCH LÀ ĐÀN ÔNG, CHỈ ĐIỂM NÀO LÀ BẠN KHÔNG NHƯỢNG BỘ ĐƯỢC? Tôi ghét sự do dự thiếu quyết đoán. 7 CÂU HỎI Q1: CÂU NÓI BẠN THÍCH CHÍNH LÀ..? -“Dũng cảm nhìn thẳng về phía trước”. Tôi luôn mang theo cách nghĩ như thế này mà làm việc. Nhìn sự nỗ lực của người khác, vì người đó mà cố lên. Tôi bây giờ, từ ý nghĩa “được trao cho ước mơ” mà nói, chính là một mình tôi phải cố gắng, nhìn lúc tôi biểu diễn live luôn dũng cảm nhìn thẳng về phía trước, mọi người cũng có thể vì mơ ước của chính mình mà nỗ lực, dũng cảm bước về phía trước. Đây chính là những tâm tình mà tôi muốn truyền đạt. Những người biết cố gắng dốc hết sức mình đều rất cá tính, dễ thương và rất rất giỏi. Q2: TRONG NHỮNG CHUYỆN SỞ TRƯỜNG CỦA BẠN, CHUYỆN NÀO BẠN THẤY TỰ TIN? -“Dọn dẹp và chỉnh đốn”. Tôi thích quét dọn, và thường hay làm việc đó. Nhà tôi rất sạch sẽ! Có thể nói tôi rất tự tin vào điều này. Đồ trang trí cũng rất hoàn chỉnh, tốn không ít tâm ý của tôi. Q3: CHỈ CÓ CÁI NÀY KHÔNG LÀM ĐƯỢC, CŨNG KHÔNG PHẢI LÀ SỞ TRƯỜNG CỦA BẠN, VẬY ĐÓ LÀ CÁI GÌ? -Là nhảy bungee, tôi ghét nhất những chỗ có độ cao. Tuy tôi chưa từng nhảy qua, nhưng mới nhìn thôi cũng đã thấy sợ rồi. Trong “ANSATSU KYOUSHITSU ~ SOTSUGYOU HEN” có cảnh leo núi rất đáng đáng sợ, tôi cực kì sợ luôn đó…Chú quay phim cứ ha ha phá lên cười. Q4: BẠN THUỘC DẠNG NGƯỜI YÊU TỪ CÁI NHÌN ĐẦU TIÊN HAY LÂU NGÀY MỚI SINH TÌNH CẢM? -Tôi hoàn toàn thuộc dạng người yêu từ cái nhìn đầu tiên và đích thị là người thích vẻ bề ngoài (cười). Tôi thích người lớn tuổi hơn tôi, đặc biệt là những người có kinh nghiệm từng trải phong phú. Tôi hy vọng bạn gái lớn tuổi sẽ biến tôi từ một tên trẻ con trở nên thành thục (cười). Q5: NẾU NHƯ ĐÃ YÊU RỒI, CẢM GIÁC CỦA BẠN ĐỐI VỚI CON GÁI SẼ NHƯ THẾ NÀO? -Thẳng thắng bộc trực. tôi sẽ không tính toán thiệt hơn. Làm thế nào đây à (cười). Tôi ghét người vòng vo, cho nên không biết sẽ như thế nào đây. Q6: BẠN MUỐN TRỞ THÀNH NGƯỜI ĐÀN ÔNG NHƯ THẾ NÀO? -“Tôi muốn trở thành người đàn ông như thế nào à?”, không đâu, không đâu (cười). Vấn đề này tôi chưa nghĩ qua bao giờ. “Tôi muốn trở thành một diễn viên như thế nào”, tôi cũng chưa nghĩ qua luôn. Bất luận người ta đánh giá như thế nào đi nữa, bản thân tôi lại càng không có cách nào đánh giá chính mình. Q7: LÚC BẠN CẢM THẤY HỨNG THÚ NHẤT LÀ LÚC NÀO? -Lúc xem DVD Live “Hey! Say! JUMP Tour 2015 JUMPing CARnival”, tôi nhớ lại rất nhiều chuyện, thời điểm đó cũng chính là bước ngoặt khiến tôi bắt đầu suy nghĩ xem đợt biểu diễn lần sau sẽ phải làm thế nào đây.



 Credit : Yamada Ryosuke"8 đồng xu group"
Post : ~Ry Ha~